Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 01:53, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Bạch diện thư sinh vào Hôm nay 01:53, số lượt xem: 25

Ta cắt gân mình làm dây đàn sắt
Gảy lên bài ca của lũ ma trơi
Mắt ta đổ ra hai dòng cát bụi
Nhìn thế gian này rách nát tả tơi.

Kìa bóng đêm đang mọc đầy răng nhọn
Nhai ngấu nghiến dần những mảnh đời ta
Ta lấy bóng mình làm con dao sắc
Chém đứt lìa những ký ức phôi pha!

Ta rót vào tai những lời độc địa
Của một loài hoa mọc phía chân trời
Loài hoa nở bằng tro tàn xác chết
Và toả hương thơm của những lệ rơi.

Đừng gọi tên ta bằng lời trần thế
Ta đã quên rồi tiếng nói nhân gian
Đêm nay ta ngồi trên toà tháp vỡ
Tự tát vào mặt... để thấy huy hoàng!