Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 10/02/2025 20:49, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Bạch Vô Minh vào 11/02/2025 10:58, số lượt xem: 411

Mây tan, nguyệt lạc, bóng ai đâu?
Lòng ta tựa khói, trôi qua cầu
Trời xanh nghiêng ngả ôm trăng vỡ
Rượu kia chưa cạn đã say rồi

Than ôi!
Nhân gian là mộng hay mộng là nhân gian
Mười tám trăng tròn, ta ngồi cạn ly nguyệt tửu
Ngỡ uống trọn thiên hà mà lòng vẫn khát
Trời đêm kia phủ bạc ta sao không một lời biện bạch?

Ngồi đi!
Ngẫm nhân sinh như cánh hoa đào rụng
Bước phiêu bồng chẳng cần ngóng mai sau?
Màu mắc biếc lỡ hẹn bên thềm cũ
Chạm tay hồng phấn... Đã thành tro

Rượu rót ngàn chung không say ý mộng
Kiếm múa một hồi chẳng trảm niềm đau
Thác đổ biên cương như ngân hà uốn lượn
Có ai chèo ngược, vượt nỗi u hoài?

Ngựa hí giữa trời, chân không đạp đất
Lòng người bay, chẳng biết điểm dừng
Thương kẻ cuồng si tìm miền tiêu dao
Cũng chẳng thoát dây oan trời dệt

Cười!
Cười!
Cười!
Sao lấp đầy lệ
Nghiêng chén rượu cay tìm chút bình yên
Mộng như thuyền, lênh đênh sóng dữ
Một mái chèo liệu đến bờ chăng?

Thôi thì ngửa mặt uống sương khuya
Mượn tiếng cuồng phong chép huyễn mộng
Rút kiếm giữa trời không đối thủ!
Chỉ còn ta với bóng trời xa...