Thơ thành viên » Bạch Vô Minh » Trang thơ thành viên » “Bí” Văn Ca
Ầm! Một vách núi lở nghiêng trời,
Ngỡ là sấm động trên đầu giấy mỏng.
Giấy rách, chữ bay về phương xa lỏng chỏng,
Hoá thành đàn chim gãy cánh giữa tầng không.
Không còn rừng, chỉ còn gốc trơ trong cơn gió,
Gió quẩn quanh, vặn vẹo bóng đèn đường.
Đường xa ngái, kẻ đi lạc chẳng ai thương,
Thương thay tiếng thở dài vùi trong cống rãnh.
Rãnh nước đen cuốn theo trăng vỡ nát,
Nát lòng ai nhìn sông cạn đá chơ vơ.
Vơ vội một nắm tro, hỡi bến bờ!
Bờ bến cũ đâu rồi? Ai vừa chôn dĩ vãng?
Vãng lai một giấc mộng gãy ngang,
Ngang nhiên dựng phố lên từ nấm mồ cây cỏ.
Cỏ chẳng xanh, chỉ còn màu trắng xoá,
Xoá sạch cả đường về, ai nhớ nữa quê hương?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.