Đời người một giấc mộng phù hư.
Gục đầu thương tiếc Phạm Thiên Thư.
Mấy động hoa vàng thơm mùi cỏ.
Mỗi tiếng chuông ngân một phép trừ.
Thoang thoảng bên tai tiếng Ngọ về
Cung đàn lỡ nhịp một phím tơ...
Bụi đỏ đi về vùng miên viễn.
Thương tiếc vầng trăng bụi phủ mờ.
Một vì sao rụng phía trời xa.
Một áng thơ bay nét điệu đà
Một tiếng kinh đêm còn vang vọng.
Người đi theo cả một tài hoa.
Ngắt đoá hoa sầu gọi tên em.
Nghe gió thu lay lọn cỏ mềm
Người đọc Thiên Thư sao còn phạm
Cửa thiền còn đọng nét sương đêm.
Hoàng Thị là em của ngày xưa.
Áo trắng em bay ngọn gió đùa
Đoạn Trường Vô Thanh buồn thúi ruột
Câu thơ còn quằn quại trong mơ
Xao xác trời đêm tiếng hạc khua.
Trướng rủ, màn lay ngọn gió lùa.
Bóng ai xao động màn sương lạnh.
Như tiếng thở dài đã vụt xa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.