Sợi tóc đậu hờ gương vầng trán.
Vô tình một bữa ngáng chân ai.
Thơ ngã sóng soài vào vùng sáng.
Lạc cảnh thần tiên giấc mộng dài.
Đôi mày đôi nửa vầng trăng khuyết
Chấp chới trời xanh cánh hạc bay.
Thơ rơi vào đáy hồ sâu thẳm
Chớp chớp rèm mi động bóng ngày.
Chết giữa hồ thu mát lịm người.
Giang hồ quên hết mộng trùng khơi.
Thiên thai lạc lối chàng Lưu, Nguyễn.
Tỉnh giấc mơ hoa sướng một đời.
“Giai nhân tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu.“*
Câu thơ chừng đúng già môt nửa.
Phúc báu tâm hiền phúc thọ lâu.
Ta hiểu vì sao trái đất nghiêng.
Từ khi hương toả khắp mọi miền.
Từ khi hoa đến từ tiên giới
Tím cánh Quỳnh hương trăng mới lên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.