Sao em xé giáo án dán áo?
Mặc cho anh... Thầy giáo tháo giày.
Từ buổi ấy anh thành mất dạy.
Lên rừng làm rẫy, rảnh thồ cây...
Anh đâu biết giáo chức dứt cháo.
Đâu biết môn sinh, lý lên đời.
Chí Phèo hoá thân vào văn học.
Chị Dậu đăng đàng khắp mọi nơi.
Địa lý cô dạy đèo Cù Mông.
Còng mu mà đợi tái tê lòng.
Củ Chi địa đạo em chưa tới.
Chỉ cu xao xuyến em thầm mong.
Bắc Cạn xem nào bán ở đâu?
Trời xanh Ba Bể vẫn xanh màu.
Cái hang Cắc Cớ chừng sâu lắm.
Chùa Thầy còn đó hỏi Thầy đâu?
Anh theo câu thơ lên Ban mê.
Thuộc em cho tê tái đường về.
Thuộc đi, thuộc lại bao nhung nhớ.
Cổng trường hôm ấy cháy đam mê.
Pơ Lê ku ngắn em không thích.
Áo trắng chờ anh trắng sân trường.
Tay thước, nách mang chồng giáo án.
Cà Mau nhứt nhối buốt tận xương.
Em là cô giáo dạy môn Sinh.
Lý! Anh... Thầy giáo rất đa tình.
Sinh, lý... Hai môn đang thời thượng.
Sao tình hai đứa mãi chông chênh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.