Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 22/05/2025 04:28, số lượt xem: 140

Bờ đâu! Bờ đâu? Bờ xưa đâu?
Con hỏi trời cao? Hỏi biển sâu..
Bờ cát trắng dài nay đâu cả?
Mẹ biển nhìn con mặt dàu dàu.

Sóng khoả xô bờ sùi bọt trắng
Nhẹ nhàng cào cấu một niềm đau
Âm vang rền rỉ như tiếc nuối.
Những tháng ngày xưa rộn sắc màu.

Con vẫn như người đang mớ ngủ.
Câu thơ viết mãi chẳng thành câu
Mẹ ơi! Con mẹ đời lưu lạc.
Lòng mẹ tình con bạc mái đầu

Đau nổi đau tột cùng nhân thế.
Lòng mẹ mênh mông quá biển sâu.
Tiếng lòng rền rỉ, ray rứt mãi..
Thương cả nhân gian mặn lệ sầu

Con đã qua bao bờ bến lạ
Hồn say sưa ngóc ngách địa đầu.
Chân trời mới bao điều mới mẻ.
Chưa tỏ lòng người dạ nông sâu.

Đêm nay con trở về thăm mẹ.
Chú còng xưa vào cuộc bễ dâu.
Bờ bãi còn chi mà se cát.
Hàng dương cúi mặt ứa giọt sầu.

Mẹ hỡi! Đời con giờ te tớt.
Đã tiêu tan giấc mộng công hầu.
Sự nghiệp tương lai giờ trớt quớt
Biển còn mà chẳng thấy bờ đâu?