Chiều Thái Lan không bằng chiều quê hương.
Hoàng hôn tím thẩm trong hơi sương.
Len trên mái rạ mùi cơm mới.
“Phấn tảo y”nhuốm đỏ bụi đường
Tăng đoàn tiến sâu vào vùng tối.
Lờ mờ lạnh lẽox nếp nhà hoang.
Không gian nín lặng như ngừng thở
Tường đổ, vách xiêu hoá đạo tràng.
Chân.xếp đài sen hạnh ngủ ngồi.
Tâm trí tương thông với đất trời.
“A Đi Đà Phật” nhà hoang lạnh
Chập chờn quỷ mị lửa ma trơi.
Từ chổ thầy ngồi lên nguồn sáng
Diều dặt dường như đến tự trời
Năng lượng toả ra niềm an lạc.
Ấm áp tình thương đến mọi người.
Xao xác tiếng gà như quê hương
Thức dậy nhà hoang, thức màn sương.
Không gian yêu mị như bừng tỉnh.
Nền trời le lói một ánh dương.
Tăng đoàn sữa soạn lên ngày mới...
Bàn chân hoan hỉ đón bụi đường.
Hoá duyên thức tỉnh hồn nhân loại...
Từ bị, bác ái đến muôn phương.
Cần mẩn gieo hạt giống bồ đề
Con thuyền bát nhả vượt bến mê.
Hôm nay thế giới như bừng tỉnh
Cát bụi trần gian một nẻo về.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.