Tay sờ soạng đặt lên vùng cấm địa
Mắt lim dim em nắn nót cung đàn
Nhạc không hay nhưng nhịp điệu lẹ làng
Em sung sướng trân mình trong bóng tối.
Người yêu ơi! Từ từ anh chớ vội.
Giữa đêm trường tiếng gãi ghẻ vang xa.
Mồm xuýt xoa xao động ánh trăng tà.
Đêm thổn thức hay tiếng lòng nô nức.
Nhac chuyển nhanh như vội vàng thúc giục
Ngón tay ngà vụt chuyển động như điên.
Sướng tê người hồn phách vút lên tiên.
Sao đau rát... Miệng lại cười chúm chím.
Phút thăng hoa em nghe hồn chết lịm.
Bỗng từ đâu cái rát đổ xô về.
Đã qua rồi những giây phút đê mê
Giờ đã điểm! Em hít hà liên tục.
Trong phút giây nghe như trời đất sụp.
Từ thiên đường rơi tỏm xuống vực sâu.
Em còn ngây thơ quá biết gì đâu!
Thú đau thương! Bi giờ em mới hiểu.
Ôi! Cái ngứa! Trời kêu ai nấy chịu
Đôi chân ngà nay lấm tấm hoa đăng
Đàn đứt dây áo nảo mặt hoa nhăn.
Răng cắn chặt nơi đùi non toé máu.
Rát mà sướng, mà đau... Ai chịu thấu.
Ngứa cả làng, cả huyện... Ngứa toàn dân
Trong đêm dài cả nước cứ lâng lâng.
Đường cách mạng... Đi... Vừa đau vừa sướng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.