Thiên hạ có mấy ngàn người
Thế nhưng ta lại gặp ngươi
Cùng chung độ tuổi đôi mươi
Tưởng xa thấy gần
Dần rồi cũng thân
Nhân duyên như sợi chỉ đỏ
Kéo họ gần lại với nhau
Sau có chàng, trước có ta
Gái sắc trai tài
Vì ai ngày đêm chinh chiến
Nhìn máu đỏ ra màu môi thiếu nữ
Thấy một ánh mắt si tình đang say
Vì ai gấm vóc lụa là
Qua gương soi kia bóng chàng
Phản chiếu dáng hình của ta
Ngỡ như quen từ kiếp trước
Tâm hợp ý, tính hợp tình
Thế nhưng không phải là định mệnh
Thiếu tư duyên lầm lỡ
Trách trời bỏ số ban cơ
Nắng chiều chói chang năm ấy
Theo mây mùa hạ vụt qua
Kéo cả tiếng chuông cửa nhà
Cô quạnh ở lại với ta...
Ái tình vương vấn!
Thấy thân ai mờ xa quá
Kiếp nay chỉ là giá như
Hẹn người kiếp sau…
Lúc đó ta sẽ là một đôi.
"Mùa hè năm ấy ta còn có nhau,
Nắng tan trên lá, bạc đầu thời gian.
Giờ đây chia ngả đôi đàng,
Chỉ còn kỷ niệm, mơ màng... người ơi."
Địa điểm: Bài thơ này được Bùi Anh Thư lén viết trong lớp học
Thời gian sáng tác: Bốn tiết văn
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.