Thơ thành viên » Bích Thử Ái Mễ » Trang thơ thành viên » Thời thanh xuân ngờ nghệch
Mười tám tuổi, xuân xanh phấp phới
Hai con người, hướng tới tương lai
Gặp nhau giữa lúc bi hài
Giữa cơn gian khó, giữa hai con đường.
Lòng nhiệt huyết, đương nhiên không nản
Hoài bão này, chẳng cản cũng nên
Tâm tư tuổi trẻ đan xen
Chẳng ai ngăn nổi, ngọn đèn trong mưa.
Rồi năm tháng, chẳng đưa đã đến
Kể ngày đêm, chiến đấu cùng nhau
Hai người chẳng ngại trước sau
Như đôi tri kỷ từ lâu một lòng.
Gian truân đấy, nhưng không ngại khó
Vất vả thây, chẳng có sao đâu
Miễn sao những lúc u rầu
Cùng nhau uống rượu, giải sầu cho nhau.
Từ Bắc Cạn, Mộc Châu năm ấy
Đến Hồ Tây, Cửa Bắc, Cửa Đông
Hoàng Quốc Việt, Phạm Văn Đồng
In sâu ký ức, không mong ngày tàn.
Nhưng...
Cuộc vui nào, không có hồi kết?
Tốt nghiệp rồi, chẳng hết phân vân
Mỗi người một ngả xa gần
Ai rồi cũng phải một thân một mình!
Sầu khổ não, như hình với bóng
Nét âm u, trời bỗng hiện ra
Càng đi càng muốn về nhà
Càng đi càng muốn ăn cà dầm tương.
Sau cơn mưa, trời thường lại sáng
Áng bình minh, chiếu rõ con tim
Đôi khi không phải đi tìm
Chỉ cần chấp nhận lặng im mà làm!
Công việc thì, gian nan vất vả
Ước mơ thì, cao cả làm sao
Nén đau thương, ngậm ước ao
Âm thầm tích luỹ, suốt bao năm trời!
Nhưng không trách, chuyện thời thế thế
Có được chăng, vẹn vẽ ước mơ
Thôi thì tìm bạn đối thơ
Ba trăm năm nữa cùng thờ với nhau!
Hà Nội, 2018, tháng 4
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.