Thơ thành viên » Bách Phong » Trang thơ thành viên » Thế nhân
Ta ngẫm thế nhân củng nực cười
Ân ân oán oán chừng nào nguôi
Vậy mà bao kẻ tâm sầu khổ
Đan bẫy giăng lên khắp ngược xuôi
Một mai lỡ bước lầy nhân thế
Biết hoạ chăng là mới thả trôi
Âu thì củng lỡ rồi một nước
Trên người có mắt củng như đui.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.