Thơ thành viên » Ẩn Tử » Trang thơ thành viên » Tàn trời nơi đáy mắt
Sen tàn, lá bạc chẳng còn hương,
Cúc rạc, tùng phai luống đoạn trường.
Lững thững bóng xuân nằm dưới cửa,
Hối hả bướm ong, mặc gió sương.
Khách đã qua đây, sao chẳng lại?
Người nơi chốn ấy vẫn hoài vương.
Ghệch đầu tự hỏi, xuân nào biết,
Xuân này, xuân mấy kẻ còn thương?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.