Thơ thành viên » Ẩn Tử » Trang thơ thành viên » Dấu chân qua vàm cỏ
Én dập dìu như đợi bóng xuân sang,
nắng mơ vàng thay từng cơn se sắt,
trời vẫn lạnh nhưng không còn buốt cắt,
cây trong vườn đột ngột nở bung hoa.
Kẻ tha hương tấp nập trở về nhà,
phố đông người dần tan ra lặng lẽ,
xuân rất gần và xuân đang nói khẽ,
trong lòng người khoảng thương nhớ năm nao.
Xuân góc nào giữa mỗi bước lao xao,
để nhân gian bao đời hoài trăn trở,
ngày thơ bé sao xuân về quá chậm,
bớt dại rồi xuân đã hoá chiêm bao.
Tôi lớn lên bằng mùa xuân như thế,
đi thật xa rồi mới biết đường về,
bỗng một ngày tôi thấy mùa xuân ghé,
nằm lặng thầm trên mái tóc ông tôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.