Thơ thành viên » Ẩn Tử » Trang thơ thành viên » Có một nhành hoa trong khói lửa
Cuối tháng tư rồi,
Hết mùa hoa xoan tím.
Hàng cây gầy nằm im lìm bên bến,
Con đò điên ôm lấy bà già điên.
Đôi cánh hoa lơ thơ rồi dập nát,
Màu tím xanh cháy rát bỏng chân trời,
Em ơi, xin em đừng khóc...
Hoa cài mái tóc.
Đừng khóc, tôi van em...
Mặc tôi đi.
Em cứ coi lời gió đang thầm thĩ,
Là lời tôi năn nỉ em lấy chồng,
Ngày em lái con đò già,
Đưa tôi qua sông,
Màu áo tôi xanh mà màu hoa lại tím,
Vẫn không che nổi đôi mắt em hồng.
Tôi đã đi,
Để em mòn mỏi trông,
Từ Bắc vào Nam,
Rời thủ đô tráng lệ,
Tuổi hai mươi tôi đâu chỉ có thế,
Van em đừng yêu chiến sĩ như tôi!
Cho đến khi cờ đỏ xanh ngập trời,
Dòng người đi gọi tên nhau trong ngõ,
Em ngồi bên đò,
Chải tóc,
Cánh hoa xoan khô khốc rụng xuống đùi.
Đã bảo rồi,
Đừng yêu nữa em ơi!
Đừng yêu tôi vì tôi là lính...
Đã bảo rồi,
Lấy chồng đi, thôi tính,
Thôi đợi chờ,
Hình bóng thuở đôi mươi.
“Sao hồi đấy anh cười,
Bảo hoà bình trở lại,
Sao anh bỏ em mãi,
Hoá thân vào đất trời?
Hồn thiêng Việt Nam ơi,
Đón anh bằng tất cả,
Triệu vì sao trên trời,
Trong đó có anh tôi.”
Rồi một ngày...
Bà già điên đã chết,
Con đò mục dưới sông,
Có một người con gái,
Đứng hát giữa hư không.
30/4/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.