Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 21:53, số lượt xem: 16

Có một mùa xuân
từng ghé ngang đời tôi
để lại khoảng mờ sâu trong ký ức...

Năm đó hoa đào nở
bên bờ rào
sắc hồng non thắm,
tôi chạy sang xin lấy một cành dăm
đem đặt lên ban thờ
tặng bố,
mẹ bảo hăm lăm anh về nhà
tôi bồn chồn, trằn trọc suốt đêm thâu.

Trên triền đê
cỏ non lún phún, sương trắng đầu
đất oằn mình gánh lấy trận buốt giá
gió lùa qua tóc, hôn lên má,
tôi run run thổi đôi tay cứng đờ
lòng mong chờ dáng người cao gầy ấy
đeo ba lô, gọi lớn tên tôi.

Và rồi,
tiếng anh ấm như xuân tràn xóm nhỏ
vang cả con đê, rộn tận đáy lòng,
tôi lao về phía anh
nhảy lên bấu chặt
gọi “anh ơi” mà tưởng nghẹn thắt tim.

Anh ôm tôi rồi bảo nhìn xuống
cành đào hồng lay động trong gió xuân
vài mầm non bật lên từ lòng đất,
tôi âm thầm giữ lấy cho riêng mình
cây đào đầu tiên
trong cuộc đời.

Anh về,
mẹ bỏ bếp lửa chơi vơi
chạy ra giữa sân, sụt sùi ôm khúc ruột.

Anh về,
nhà tôi thôi lạnh buốt
vườn xanh chợt bật lên nụ hồng.

Anh sơn lại tường cho trắng trong
leo lên mái thay vài viên ngói vỡ,
tôi bỗng thấy nắng mơ về bên cửa
nắng ấm vàng trượt dọc bờ vai anh.

Anh tỉ mỉ gói cặp bánh chưng xanh
nối sợi lạt làm dây treo lủng lẳng
và không quên thêm chiếc bánh nhỏ nhắn
tựa năm nào bố gói cho tôi.

Đêm ba mươi
bàn thờ nghi ngút khói,
tôi nhìn lên mà ngỡ bố đang cười.

Đến một ngày, anh nhét vào tay tôi
đôi lá bàng khô cùng một tập thơ cũ,
ra giêng,
anh vội vàng nhập ngũ
chẳng dám nói gì với người thương.

Nhưng anh đâu biết ngày hôm ấy
chị đứng lặng yên, nép bên đường.

Từ đó
mùa xuân như bỏ quên nhà tôi,
cỏ dại nằm im chẳng đâm chồi,
cây đào âm thầm thêm thân mới
không hoa, không lá
mặc xuân trôi.

Anh vẫn viết thư từ tiền tuyến
những dòng lấm lem thoáng nụ cười,
bỗng có giọt nước mắt rơi
mẹ run rẩy đặt lên bàn thờ bố tờ giấy
cán bộ đằng sau khẽ cúi người.

Thời gian sau đó
anh không gửi thư về nữa,
nhớ anh
tôi lật tập thơ tới thuộc làu.

Mẹ bảo anh đi công tác xa
một ngày anh sẽ trở về nhà,
tôi hỏi:
sao ở ngoài chợ ấy
người ta gọi chị
bằng tên anh.

Năm nay bên bờ rào
đào nhà ai bung nở,
cây anh trồng năm ấy
nụ non
rụng tơi bời.

Đêm ba mươi
làn hương trôi lặng lẽ,
mẹ buồn rầu hỏi: Xuân đâu không ghé,
hay bởi anh đi mãi chưa về?