Thơ thành viên » Ẩn Tử » Trang thơ thành viên » Tàn trời nơi đáy mắt
Anh đưa em trở về vùng hoang hoải,
Ánh tà dương đốt cháy cả trời chiều.
Màu lửa rực trên lọn tóc em phiêu,
Trong mắt đen, tình yêu dần tàn lụi.
Đồng cỏ xanh, cánh hoa thì trơ trọi,
Nắng xiên ngang, sáng chói một thoáng đời.
Có con diều đứt cánh liệng chơi vơi,
Giữa bầu trời bao la, cao thăm thẳm.
Anh cùng em băng qua ngày đỏ nắng,
Qua khoảng lặng, đàn ve hát lao xao.
Nhưng không qua nổi những trận mưa rào,
Ướt vai anh, và làm em sũng áo.
Hoa trắng tàn, cỏ lún phún bờ ao,
Màu ngắt xanh, tro tàn bay rực rỡ.
Một cuộc tình và muôn ngàn cách trở,
Ta xa nhau vì chẳng thể hy sinh.
Hoàng hôn lặn rồi lại tới bình minh,
Vòng luân hồi hoàn chỉnh không hồi kết.
Trong phút giây cuối cùng ta tiễn biệt,
Nguyện cho người trọn một kiếp an nhiên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.