Thơ thành viên » Đoàn Nguyễn Thục Uyên » Trang thơ thành viên
Một chiều nắng tựa ánh vàng rơi
Khẽ vương trên cành cây trước ngõ
Tia nắng ấm đượm nồng tình thương
Làn gió phả vào tâm hồn trẻ
Miên man nỗi thương nhớ quê nhà
Khát khao tìm về chốn bình yên.
Con đường lối mòn cũ thân thương
Xa xa ngôi nhà nhỏ đan xen
Bóng dáng đôi người đang ngóng đợi
Chợt tôi thấy nỗi buồn man mác
Se lạnh theo làn gió heo may
Phải chăng nhớ chốn quê nhà cũ
Vẫn có người trông ngóng ta về.
Nhớ mẹ già, cha yếu lưng còng
Gánh trên vai nỗi lo cơm áo
Bôn ba nơi đất khách quê người
Chợt hiểu những nhọc nhằn của cha
Thấm thía nỗi lo toan của mẹ
Nhận ra cuộc sống chẳng nhẹ nhàng
Như cách ta đã từng mường tượng.
Nhớ góc bếp ấm nồng khói sớm
Nơi hơi ấm của tình yêu thương
Nhớ tay bà đun nước, nấu cơm
Bàn tay chai sạn, thô ráp ấy
Dành cho ta những điều tốt nhất
Đã nuôi ta khôn lớn nên người
Công ơn ấy báo đền sao đây?
Nhớ những ngày nhỏ bé, ngây ngô
Thuở hồn nhiên, ngây dại biết mấy
Nào chăn trâu, bắt bướm, thả diều
Nào trốn tìm bịt mắt bắt dê
Không trò nào là không biết đến
Tuổi thơ trôi lặng lẽ, êm đềm
Cứ thế lớn dần theo năm tháng.
Những kỉ niệm ùa về tâm trí
Là những dòng hồi tưởng suy tư
Về một thời tuổi trẻ đã qua
Nhưng khắc sâu trong tâm khảm ta
Một tình yêu tha thiết mặn mà
Luôn dạt dào chan chứa tình thương
Vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu.
Lâm Đồng, 10/03/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.