Điểm tựa đồi cao, chốt đang ngồi,
Đọc thư em kể, khoe với tôi.
Đứa bạn của em, nhà bên cạnh,
Yêu người đi đức, sướng lắm rồi.
Em kể cho anh, được biết nha,
Người yêu của nó, mới về nhà.
Tặng nó đô la, nhiều đồ hiếm,
Gác tía, lầu son, cả hon đa.
Mừng cho nó, đời sao mà sướng thế,
Được tắm bể bơi, gác tía nó ngồi.
Thư em kể, nhưng chẳng trách gì tôi,
Bởi em biết, đã yêu người lính trận.
Vì yêu anh, nên em luôn chấp nhận,
Chẳng đợi chờ quà tặng ở nơi anh
Cứ yêu hoài người lính khoác áo xanh
Ấp ủ mãi mối tình luôn thắt chặt,
Với tình yêu, người lính đã đi xa
Thương em quá, anh chẳng dám nói ra,
Lòng thầm nghĩ, sẽ gửi về trái núi.
Thay nhà lầu, để em đứng ngắm chơi,
Biển hồ kia, anh tặng để em bơi.
Người yêu lính, chẳng gần nơi bể nhỏ,
Chẳng hon đa, màu xanh và màu đỏ.
Trái tim hồng, người lính gửi tặng em,
Ánh trăng rằm, sáng tỏ giữa ban đêm,
Soi sáng mãi, tình yêu của người lính.
Mối tình yêu, mà trời cao đã định,
Tựa ánh pha lê, trong sáng tuyệt vời
Bắc giang: 02/02/2018
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.