Thơ thành viên » ĐINH HẢI ĐĂNG » Trang thơ thành viên » Tự do
Anh và em
Ở đôi bờ một dòng sông Cái
Cứ yêu nhau qua những mùa cỏ dại
Giữa thiên đường hoa cải mỗi mùa đông
Chẳng hiểu vì sao em lại lấy chồng
Trong một chiều mưa xuân bay phơi phới
Còn lại mình anh
Ướt đẫm con đò buông trôi lạc lối
Lặng lẽ buồn tự hỏi vì sao!
Em mang đi cả nỗi nhớ cồn cào
Run rẩy trái tim những ngày se lạnh
Nụ hôn đầu đời
Nước trăng sóng sánh
Giây phút vô cùng
Vĩnh cửu trong nhau.
Trách móc gì đâu và không giận gì đâu
Xét cho cùng anh là người hạnh phúc
Bởi trái tim anh luôn nguyện lời cầu chúc
Em gặp được người trong mộng ước của em.
Còn riêng anh
Chẳng việc gì anh phải lãng quên
Bởi vì yêu em đó là phận số
Là máu thịt anh
Là linh hồn muôn thuở
Không thể lụi tàn!
Dù bến vắng
Đò ngang...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.