Ao thu lặng bóng gió đìu hiu,
Mơn trớn hồn thiêng - núi mịt mù,
Cảnh rừng hun hút mây biền biệt,
Nghiêng nghiêng dòng nước khẽ hát ru.
Bâng khuâng lòng chật giữa bát ngát,
Sừng sững gió xé hồn ngất ngư,
Đơn côi giữa dòng người lác đác
Một tấm tình riêng phớt nắng mờ.
Một bài thơ cổ
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.