Ai sẽ gọi tên tôi,
giữa biển trời mây giăng kín lối,
trút những cơn mưa vội,
lang thang biên ải xa xôi,
chới với trên hoàng hôn ảo mộng.
Ai sẽ biết tên tôi,
khi hố chôn không cần nữa,
hạt móc đem tôi đi,
thả trên triền đồi hoang lạ,
lăn lóc vào những vết chân qua.
Ai sẽ đi tìm tôi,
khi màn đêm không ngủ,
nắng chếnh choáng tầng cao,
con tàu quên bánh lái.
Sau cùng, ai sẽ nhớ về tôi,
khi bầy chim di cư trong bão,
khi cánh tìm hoa trong vườn lặng gió,
anh và em có khi là cỏ,
xanh một màu đã mắt người dưng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.