Tôi đã hoá linh hồn thành rêu phong,
Cắm xuống nền xi măng mục ruỗng,
Cúi thấp đầu trước cửa cố cung,
Vẫn chưa hết tủi hờn số phận.
Tôi đi tìm linh hồn chạy trốn,
Tận đại ngàn nắng gió Tây Nguyên,
Những gai nhọn giơ cao, những ngà voi lạnh ngắt,
Những đêm sâu hơn chim cắt,
Trắng mắt nhìn không khỏi bơ vơ.
Em đã đứng bên tôi không cười không khóc,
Như tượng nhà mồ chới với thời gian,
Vẫn chưa vơi cạn bầu tâm sự.
Bóng em cùng tôi đi khắp núi rừng,
Vượt qua những vết chân chim vũ trụ,
Những bão bụi của thiên hà,
Đèo bòng nhau qua mấy cuộc di cư,
Đau đáu tình tang thổn thức,
Chỉ một mình, em đứng đó bên tôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.