Tôi được sinh khi mẹ đang ra đồng,
Trên bờ đê không ai đỡ đẻ,
Mẹ thấy quanh mình toàn là tiếng khóc,
Đặt vội tên tôi: đỗ văn minh.
Tôi ré to khi nào đâu có thấy,
Mấy cụ già ngồm ngoàm trầu nhai,
Máu tươi rỏ xuống,
Bụng rốn trướng lên;
Tiếng chuông chùa lanh lảnh,
Ngừng vang,
Và tôi im bặt.
Mẹ bồng về nhà,
Máu không ngừng nhuốm đỏ,
Những triền đê xanh xanh.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.