Bàn chân xưa ướm thử vào đêm,
trên mỏm đá khắc in thời gian mòn mỏi,
cố giữ vết tích, cố níu sao trời,
trong phút chốc ta cúi nhìn hàng triệu năm quá vãng,
trọn dấu chân người cả thế giới bao la.
Ta hoá thử mình thành đá,
lạnh lẽo nuốt thiên hà.
Rồi một ngày không xa,
mùa nắng rã,
họng đã khô phơi những mái đầu xanh,
và mỏm đá cho làn môi em dịu khát.
Rỏ từ bàn chân mẹ: mồ hôi sa.
9:19 AM, 20/03/2024
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.