Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Đỗ Quảng Hàn vào Hôm qua 10:07

Chẳng còn gì để gửi cho anh
Sông Phương Tích bùn khô cạn đáy
Cây đa xưa bây giờ đâu nỏ thấy
Bến đá bờ sông lau lấp tự bao giờ.

Sân đình rộng ta chơi thời tuổi nhỏ
Giờ biển dâu xoá hết dấu chân xưa.
Chùa Phương Tích linh thiêng từ bao thuở
Nay chỉ còn phế tích chốn hoang sơ.

Lưng tựa núi, mặt hướng ra sông vỗ
Luỹ tre xanh ru mát suốt đường làng.
Thuyền Vinh đến tấp nập chờ bến đỗ
Chợ Quán về nhịp cầu sắt đang sang.

Ngôi làng cổ tưởng ngàn đời vẫn cổ
Thuỷ triều lên sông nước tưởng như xưa.
Chiều ngóng gió nồm mẹ chờ quạt lúa
Đêm hóng trăng về cha đợi ngâm thơ.

Có ai ngờ làng xưa không còn nữa
Ngày về quê chân lạ bến lau thưa.
Đất cằn cỗi tre khô không mọc lá
Trời khô rang đâu còn tiếng chuông chùa.