Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm nay 09:29, số lượt xem: 28

Gió lạnh gió khẽ run tay
Chim đi chim én đàn bay thoát mùa
Trời trời khuất nắng mây trôi
Xám xịt khoảng trời như lòng bão giông
Vạn tộc dị biến trữ lương
Sóc,ong giấu giấu một mùa sống dai
Khoảng lặng bất biến khôn lường
Gió buốc,mưa ào đáp xuống dân gian
Dưới hiên dưới mái dưới làng
Mưa rơi xào xạc bốn bề tám phương
Nhìn trời nhìn đất hồi lâu
Người người chiêm nghiệm,kẻ ngồi thơ ngâm
Nhà nhà nào ấy cơm ăn
Cớ chi có Lão thổi phồng lửa bay
Trần Gia du hí cẩu nhi
Bốn em hân thú vẩy đuôi khắp nhà
Xoay xoay lắc lắc nhỉnh đuôi
Mẹ con hai thú lẽn về mẫu nương
Kia đằng một nẻo một phương
Cầm điếu thuốc lào hít thổi một hơi
Thoáng chốc kinh hãi tột cùng
Thấp thoáng áo đỏ trời gió phất bay
Hoá ra chỉ là nhìn nhầm
Này kia áo đỏ của chủ cô nương
Sách sổ cớ bỏ ngoài tai
Trần Gia dắt vào tay ngồi xơi cơm
Luỵ thay kẻ bề tay sai
Chỉ biết há nhìn cớ sao không xơi
Mắt thấy bốn cẩu vẫy đuôi
Một mẹ bốn cẩu thức chờ mĩ lương
Ánh nhìn sắc lạnh đêm ban
Cẩu nhi mũi đỏ dường như hoá lòng
Mẹ con giờ đây không toanh
Nhi trắng mũi đỏ,mẹ hoá kiếp đen
Giờ đây không hơn không kém
Xuân thời địa lợi án không toàn thay