Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
15.00
1 người thích
Từ khoá: #moitruong (4)
Đăng ngày Hôm qua 18:48, số lượt xem: 73

Rừng xanh
Nơi mà tôi sinh ra
Rừng xanh
Nơi mà tôi tưởng chừng như là nhà.
Lúc ấy tôi vẫn là một nhi nhỏ hồn nhiên vô tư,
Cũng như bao sinh vật khác,
Được chở che, ấp ủ dưới lòng bao dung
Của mẹ hiền, của tình phụ tử.
Ấy vậy mà, một bá vương
Với một tiếng gầm dũng mãnh,
Lại bị vùi dập trong tay một sinh vật
Dường như không bằng một phần chúng tôi.
Họ bị giết, bị mổ một cách tàn nhẫn.
Trong ánh mắt tôi,
Sinh vật ấy trông cực kì đáng sợ,
Đôi mắt ấy không giống như anh em tôi.
Tôi ngây dại, tôi ngạc nhiên, tôi liếc nhìn,
Thế rồi tôi bỏ chạy, bỏ chạy cái gọi là bản năng
Và bay sâu hun hút trong hồn rừng thiêng.
Nhưng đến bao tấc đất, đến bao phương trời,
Sinh vật ấy vẫn tồn tại,
Chúng bạt ngàn khắp mọi ngóc ngách,
Dường như là một sinh vật cực kì mạnh mẽ
Nhưng lại thâm sâu đến mức đáng sợ.

Rừng xanh
Là nhà, là nhà và là nhà,
Nhưng trong ánh mắt tôi,
Nó lại ngây ngô đến lạ thường.
Một mảng ấy,
Một mảng của quê nhà
Đã sáng bừng trong một đêm mưa biển lửa tro tàn.
Nó khủng khiếp, nó tàn khốc, nó đau đớn,
Tôi lớn lên, lớn lên trong thương tâm.
Nhưng vẫn chạnh lòng,
Không hiểu vì sao
Bầu trời yên bình kia đâu hết rồi?
Rừng xanh thiêng liêng đâu hết rồi?
Nó vụt tắt,
Nó trơ trẽn,
Luỵ đi theo sau những làn khói đen chết chóc.
Những mảnh xanh ấy,
Những màu đen sạm trắng ấy,
Tất cả đã chấm dứt
Trong cái gọi là “sinh vật bậc cao”.
Tôi cảm nhận,
Tôi thấu cảm,
Và đã từng coi rừng xanh là nhà.
Tiếng chim hót,
Tiếng sinh vật,
Thế rồi,
Tôi cũng không thể thoát khỏi sinh vật ấy,
Một giống loài có lẽ không nên sinh ra trong thế giới này.
Và tôi — một giống loài oai dũng,
Đã ngã xuống, đã đau đớn như những anh em muôn loài mà thôi.