Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
15.00
Từ khoá: #kinhdi (8) #truyentho (8)
Đăng ngày Hôm nay 06:27, số lượt xem: 40

Lửa tà rực cháy rừng hoang,
Xa xăm tiếng quạ trời xanh muốt ngàn
Lệ khóc lệ khóc rưng rưng
Mẹ con đau đớn, tràn tràn máu sa.
Hổ gầm đứt quãng núi sâu,
Kẻ ác đắc ý, bùa ma trấn hồn.
Nhưng đời có quả có nhân,
Máu kia thấm đẫm, oán phần chẳng tan
Này này vẫn còn phách hồn
Gốc đa hoá kiếp mẹ con thế trần
Này này biến hoá tinh thông
Sinh hồi mẫu tử chốn vẻ sơ khai
Mộ chôn ấy vậy thoát thi
Mất tăm mất tích ngắt quãng gốc đa
Thầy tà vốn bật thiện lương
Giờ đây hoá ngọc trôi theo đất trời
Mẹ con vốn uẩn oan hồn
Giờ đây thân xác nhập hồn cẩu nhi
Cẩu nhi lành ít giữ nhiều
Theo sau oán hận đáp xuống dân gian
Mẹ cẩu bầy nuôi sinh thành
Sinh bốn em đứa,đứa nào cũng ngoan
Trần Gia - con của tàn độc
Chạy vui hớn hở như người ăn may
Hắn - Lão Bá một tay che trời
Thương con Trần Gia mở đôi hết lòng
Xoa xoa chó nhà chó ta
Ôm ôm ấp ấp con cưng vào lòng
Âm dương sắp hoá kiếp này
Một đen mũi đỏ cẩu nhi chằm chằm
Hắn xoa ôm để cả hai
Mau ăn chóng lớn giữ nhà tao nuôi.