Tôi mơ rằng, mình là một kiếp ve
Râm ran kêu bởi mùa hè chợt đến
Gửi tâm tư lên vùng trời lơ đễnh
Một nỗi niềm chẳng thể gọi bằng tên
Mây bồng bềnh, tựa sóng trắng lênh đênh
Tôi chênh vênh, nơi bóng xanh dịu mát
Mặc nắng kéo nhớ thương dâng dào dạt
Tôi nép mình vào lá rậm ngổn ngang
Chiều nóng nực cho tôi chút miên man
Trông cơn gió lùa bụi bay tản mát
Dòng nhựa cây bỗng tràn về ồ ạt
Ve mừng rơn, ve cất tiếng thở than
Ai từng đi, chẳng lạc bước, lỡ làng?
Ai từng say, chẳng nhầm ngày nhầm tháng?
Ai từng đau, vì miệng người quên lãng?
Ai từng yêu, lại chọn phải phũ phàng?
Tôi cựa mình, cho ngày vội sang trang
Viết câu chuyện, mình chẳng màng biết trước
Đặt ký ức tại đường xưa lối ngược
Nơi đánh dấu dày còn đậm nhớ thương…
Ai ngang qua gốc nhãn nhỏ bên đường
Thôi rả rích, bởi mùa hè đã tắt
Nơi xôn xao, nay hoá thành im bặt
Nghe trong lòng, còn nhộn nhạo, băn khoăn?
Trên thân cây, tôi tiếp tục mơ rằng
Một xác ve, khô cằn và rỗng tuếch
Tôi miên man, đờ đẫn cùng ngờ nghệch
Chợt nhận ra, thân dày bỗng nhẹ tênh
(4/8/26) 113
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.