Thật nhẹ nhàng
Ta bước vào đời
Cắp sách đến trường
Đọc ê a…
Ta gặp gỡ
Đọc ê a.
Tôi không biết
màu bông hoa chưa nở
Lúc nào và hương bay về đâu?
Lớn thêm chút nữa
Cắp sách đến trường
Chờ ra chơi…
Ta gặp gỡ
Giờ ra chơi.
Tôi không hiểu
hồn nhiên trong nụ cười
và nỗi âu lo sau những lần mải chơi.
Lớn thêm chút nữa
Cắp sách đến trường
Đợi thư tay…
Ta gặp gỡ
Chờ thư tay.
Ta sợ
Ngày cổng trường sau lưng
Khép lại tuổi thơ
Một thời êm ái đó
Màu đỏ phượng vĩ chỉ còn trong mơ.
Như thế đó
Khép lại
Tuổi thơ.
Để rồi nhấc bàn chân
Chạy vào đường đời muôn vạn khó
Bon chen
Cô đơn
Nước mắt.
Lúc đêm về
Nỗi nhớ vây kín gác trọ
Lúc đêm về
Lo nghĩ tương lai.
Trong giấc mơ dài
Không còn đỏ màu phượng vĩ
Bạn bè, thầy cô…
Ẩn sâu trong thẳm miền kí ức.
Thời gian qua đi
Đường đời vẫn miệt mài
Ta gặp gỡ
Vẫn miệt mài.
Đời bấp bênh nên thuyền xa bến
Kỉ niệm nào yêu mến
Quên lãng
Nơi dòng đời ngày đó bở vở trôi
Đời lôi thôi khiến đôi chân bước vội
Vô tình
khoảng cách ở trong tôi.
Thời gian trôi thật nhanh
Ta xa nhau cũng thật nhanh
Lướt qua nhau
như ngọn gió níu chiếc lá xanh.
Làm mát đời nhau
Làm nheo mắt khép bờ mi.
Bay đi
mang kỉ niệm vào không trung
Thời gian … quên lãng.
Vẫn đường đời tấp nập
Ta gặp nhau
Tình yêu ngưng đọng
Kết tinh.
Nhưng tuổi già
đến sớm
Tóc trắng và mây trắng
Kỉ niệm
tràn về trong đôi mắt đục
Nhìn
Đàn cháu chơi trên thềm
Nở nụ cười sau những ngày quên lãng.
Mặt trời vàng và khăn tang màu trắng.
Chớp mắt
Đã nghìn năm
Quên lãng.
31/8/2021
Kumamoto Japan
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.