Khi anh say chẳng có gì vui cả
Không phải ngầu, cũng chẳng làm cao sang
Khi anh say trời đất nghiêng mép bàn
Hai tay chới với ôm cả giang sơn.
Khi anh say anh cũng chẳng dỗi hờn
Chẳng yêu thương, chẳng bận lòng chi cả
Khi anh say mặt đất thành biển cả
Cứ nhấp nhô nghiêng ngả sóng tình em.
Có người nói nhỏ anh đã say mèm
Nào phải đâu! Anh vẫn còn nghe rõ
Cả không gian hợp thành tiếng o o
Như tình ca của một kiếp đoạ đày.
Ly rượu vơi ai đã kịp rót đầy
Cho đến khi anh biến thành khổng lồ
Uống rồi rót ly rượu lại càng nhỏ
Bất thình lình anh tỉnh giữa cơn say.
Tay bắt tay anh vươn mình đứng dậy
Thấy giang sơn hoá thành căn phòng nhỏ
Chiếc cốc nhỏ nay lại hoá thành to
Khiến lòng anh rờn rợn trong phút chốc…
Bước ra về, đường về bỗng xuôi dốc
Trời đêm nay trăng sao của Van Gogh
Đất nghiêng ngả đường hôm nay chật quá
Anh với trời đêm nay đứng song song.
Chỉ mong em có một chút động lòng
Như đôi tình nhân đêm lò gạch cũ
Chỉ vậy thôi với anh là quá đủ
Trong kiếp người không rượu cũng ngà say.
21/9/2021
Kumamoto Japan
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.