Vang văng vẳng vọng đến trên trời
Đêm tĩnh sao mà dậy mấy người?
Bao giọt mưa rơi. Mây khóc lóc,
Nhưng nhiêu giọt chảy, người kệ lời,
Tát ngang ngỡ sét đánh ngang mặt
Nói mãi như gió thổi đất hoài
Chẳng đúng hướng còn thêm ngớ ngẩn
Vậy mà tưởng mãi mình không sai.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.