Thơ thành viên » Đình Lâm » Trang thơ thành viên » 2026 » Nhớ
Trăng ngã ngửa trên cành vàng lá ngọc
Ta dại khờ lột vỏ một niềm đau
Máu rần rật chảy ngược dòng gân độc
Đêm hoang mang gào thét bản kinh cầu.
Kìa em đi! Gót chân dẫm xác pháo
Để lại đây một vũng tối hôi tanh
Ta điên dại giữa bốn bề hư ảo
Tự xé lòng vơ vét chút tàn hoang.
Tinh của ta! Trào ra từ cuống phổi
Hay vọt lên từ vực thẳm hư vô
Bàn tay ẩm vuốt ve hình bóng nổi
Vục mặt vào một nguyệt mộ không mồ?
Trắng xoá quá cả một vùng trời đục
Ta dìm nhau trong khoái lạc hằn thù
Tiếng rên rỉ trộn lẫn vào tiếng khóc
Mặc ngoài kia... đời loạn lạc mịt mù.
Ta bóp nát cái hình hài tinh trắng
Phóng vào đêm một luồng sáng đục ngầu
Cười ha hả giữa hiện thực cay đắng
Hoa của ta là xác thịt đẫm màu!
Hồn ta lở loét, tinh ta cạn
Trả lại cho đời vũng máu loãng pha sương
11/5/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.