Thơ thành viên » Đình Lâm » Trang thơ thành viên » 2026 » Nhớ
Trăng ngã nghiêng trên cành vàng lá ngọc
Ta dại khờ bóc tách một niềm đau
Dòng huyết quản cuộn trào luồng lạnh buốt
Đêm lặng thầm đọc khúc nhạc kinh cầu.
Kìa em đi! Gót mòn trên xác pháo
Để lại đây một khoảng trống hoang tàn
Ta đứng lặng giữa bốn bề hư ảo
Vơ lấy bóng mình, nhặt nhạnh chút chênh chao.
Tinh hoa ta? Rơi từ trong cuống phổi
Hay vút lên từ vực thẳm hư vô?
Bàn tay run vuốt ve hình bóng nổi
Vục mặt vào một nguyệt mộ hư không.
Trắng xoá quá một khoảng trời mù mịt
Ta dìm mình trong ký ức hằn sâu
Tiếng thở dài trộn lẫn vào tiếng nấc
Mặc ngoài kia... đời loạn lạc u sầu.
Ta bóp nát mảnh hình hài vụn vỡ
Phóng vào đêm luồng sáng nhạt phai màu
Cười ha hả giữa thực tại cay đắng
Hoa của ta là ảo ảnh tan mau!
Hồn ta lở loét, tinh hoa cạn
Trả lại cho đời vệt sương trắng loãng phai.
Đây là bản 2.0 - bản qua chỉnh sửa lần một từ tác giả
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.