Tác giả chủ đích dùng từ “ghét” thay cho “rét” để nhân hoá bầu trời thu. Đây là cách chơi chữ biến âm phụ âm đầu (giữa “r” và “gh”) để lồng ghép hai tầng nghĩa: cái lạnh buốt của thiên nhiên (“rét”) và cảm giác bị định mệnh ghét bỏ (“ghét”). Ở đây, nhân vật không chỉ chống chọi với cái lạnh vật lý, mà đang đối diện với sự khắc nghiệt của thế gian.