Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào

Một số bài cùng tác giả

Đăng ngày 25/04/2026 22:00, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Đình Lâm vào 26/04/2026 13:22, số lượt xem: 152

Kính gửi người cha bạc hạnh, người mẹ ngân nô:
Đêm nay vốn dĩ trăng nửa
Nhưng nhìn hoài chẳng thấy trăng đâu
Kim vãn, gió vẫn thổi
Trời vẫn đen đặc, bình thời
Nhưng trong lòng tôi chẳng ổn
Tôi ôm chặt chính mình
Co ro
Lạnh lẽo, cô độc
Cô độc nhìn ánh đèn đường chiếu rọi
Rọi lên da đầu tê dại vì mưa
Không phải mưa dông, mưa đá
Càng không phải mưa phùn
Mà là mưa dục, mưa vọng trộn lẫn
Để tạo thành kiếp sống này
Phố thị này vẫn nhộn nhịp
Đường, đời này vẫn lặng vui
Bỏ mặc tôi đây lặn lội đường đời
Tôi nhớ những ngày xưa cũ
Nơi tôi được làm chính mình
Vui đùa bạn bè trẻ thơ
Làm thơ mang trữ cho đời
Giờ đây tôi còn gì nữa
Xác người đứng thẳng bộ đi
Tay gầy như que củi gỗ
Bụng xẹp như thủng phao bơi
Mắt quầng thâm đen thi thể
Gò má rãi chậm phệ ra
Áo quần rách rơi rách tả
Bộ xương đội lớp da người
Ước mơ thi sĩ khép lại
Mở đầu bi kịch thị phi
Giấc mộng vui đời kết thúc
Khai thuỷ phế kiếp lui thui
Tôi muốn chết, chết thực sự
Phóng nhậm tạo hoá lộng nhân
Nhưng đôi tay này vẫn run run
Không phải vì tôi nhút nhát
Mà vì tôi quá yếu ớt
Để tự kết liễu chính mình
“Mong trời cho con cơ hội.” tôi nói
Nhưng mưa lại trút xuống đầu
Sao đời không thương nỗi mình
Sao anh không về ngắm trăng tà?
Anh đây còn sức để đến sao
Chân đi như cụt tay lỏng lẻo
Xương như gãy rồi chẳng buồn u.
Tôi đây ngồi gục trước cổng trường
Nơi tôi vốn dĩ sẽ học tiếp
Nhưng đời đây chẳng thể cho ai hạnh phúc
Quả chanh này đã thối từ lâu
Có lẽ đêm nay một kiếp người sẽ ở lại
Khi đời họ vẫn chưa hoàn thành

Nếu kiếp sau đời yên ả,
Tôi xin làm gốc cây già.
Không còn nghe lời oán trách,
Chỉ ngắm xanh trời bao la.

Tạm biệt người thi sĩ tên Vân.

Sài gòn về đêm thật đẹp, 25/04/26.