Một tiếng gọi cơ hồ như rất khẽ
em giật mình tưởng tất cả đảo nghiêng
bước chân ai từ xa đi quá nhẹ
nhạy cảm trong em phút ngưng đọng im lìm
anh đừng đến, đừng đi, đừng lặng lẽ
cứ để em thảng thốt với mình em
cứ để nguyên những rung động êm đềm
của "linh cảm" cho một thời con gái
anh đừng níu lá mùa thu rơi rụng mãi..
để cuối thu em vẫn biết giật mình..!
Ba Bể, 04/1994
Đăng bởi Huỳnh Xuân Sơn vào 01/06/2015 17:53
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.