Năm xưa ông đi K
Là lúc quê hương đau
Chiến trường tôi luyện đời ông
Can trường bền bỉ
Những mất mát đau thương
Ông quen rồi cháu ơi
Ông vẫn điềm tĩnh
Như mặt nước phẳng lặng
Quá khứ bừng dậy
Ông kể cháu nghe chuyện xưa
Nhưng cháu vẫn thấy ông
Có chút thoáng buồn
Ông có các cháu ở bên
Chính là nỗi đau nhắc nhở
Đồng đội ông nằm xuống
Ông trở về cùng vết thương
Nỗi đau này vẫn còn và mãi mãi.
Tiểu đội của ông hy sinh gần hết trong một buổi chiều tối, ông may mắn được trở về.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.