Giá có thể xếp được vào quá khứ
Thì tình mình đâu buồn đến hôm nay.
Giá có thể gọi anh là dĩ vãng
Thì đêm qua lệ đã chẳng vơi đầy.
Giá có thể thu hết lòng can đảm
Nở nụ cười rồi kiêu hãnh bước đi
Em đã chẳng thấy lòng đau đớn thế
Trái tim ơi! Lầm lạc đến bao giờ?
Giá lời hứa năm xưa là chân thật
Em và anh đã nên vợ nên chồng
Đâu ngoảnh mặt như một người xa lạ
Khi vô tình đối diện giữa phố đông.
Thôi hãy để dòng thời gian trôi mãi
Cuốn theo đi những trắc trở tình đời.
Anh và em xem như là lữ thứ
Lỡ gặp rồi. Lỡ ly biệt. Thế thôi.
Cần Thơ, năm 2004.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.