Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Cổ phong (cổ thể)
Thời kỳ: Trung Đường
14 bài trả lời: 14 bản dịch
8 người thích
Từ khoá: trinh tiết (14)
Đăng bởi Vanachi vào 19/02/2006 13:10, đã sửa 4 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 22/05/2006 01:55, số lượt xem: 5688

節婦吟

君知妾有夫,
贈妾雙明珠。
感君纏綿意,
繫在紅羅襦。
妾家高樓連苑起,
良人執戟明光裡。
知君用心如日月,
事夫誓擬同生死。
還君明珠雙淚垂,
恨不相逢未嫁時。

 

Tiết phụ ngâm

Quân tri thiếp hữu phu,
Tặng thiếp song minh châu.
Cảm quân triền miên ý,
Hệ tại hồng la nhu.
Thiếp gia cao lâu liên uyển khởi,
Lương nhân chấp kích Minh Quang lý.
Tri quân dụng tâm như nhật nguyệt,
Sự phụ thệ nghĩ đồng sinh tử.
Hoàn quân minh châu song lệ thuỳ,
Hận bất tương phùng vị giá thì.

 

Dịch nghĩa

Chàng biết em đã có chồng
Tặng em đôi hạt châu sáng
Cảm động trước tình đeo đẳng của chàng
Em buộc vào áo lụa hồng
Nhà em có lầu cao bên vườn hoa
Chồng em cầm kích túc trực trong điện Minh Quang
Vẫn biết lòng chàng trong sáng như mặt trời, mặt trăng
(Nhưng) em đã thề cùng sống chết với chồng
Trả lại chàng hạt châu sáng, hai hàng nước mắt ròng ròng
Ân hận rằng không thể gặp nhau lúc chưa chồng.

 


Sách Dung Trai tam bút chép rằng: Trương Tịch làm việc tại mạc phủ, viên soái đất Vận là Lý Sư Cổ cho người mang lễ vật đến mời ông tới giúp việc. Ông khước từ và làm bài Tiết phụ ngâm gửi lại.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 2 trang (14 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Bản dịch của Ngô Tất Tố

Chàng hay em có chồng rồi,
Yêu em chàng tặng một đôi ngọc lành.
Vấn vương những mối cảm tình,
Em đeo trong áo lót mình màu sen.
Nhà em vườn ngự kề bên,
Chồng em cầm kích trong đền Minh Quang.
Như gương, vâng biết lòng chàng,
Thờ chồng, quyết chẳng phụ phàng thề xưa.
Trả ngọc chàng, lệ như mưa,
Giận không gặp gỡ khi chưa có chồng.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Bích Khuyên

Nếu biết rằng em đã lấy chồng
Hỏi lòng người ấy có buồn không ?
Ngọc hồng gởi trả tròn trinh tiết
Nhẫn cưới còn đeo vẹn chữ tòng
Cảm kích tình ai trao tặng ngọc
Sắt son thề hẹn quyết bên chồng
Tiếc ta chẳng gặp thời đơn chiếc
Chối bỏ tình anh bật khóc ròng

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Trọng Kim

Chàng hay thiếp có chồng rồi
Còn đem cho thiếp một đôi ngọc lành.
Cảm lòng quyến luyến không đành
Thiếp đeo vào áo lót mình màu sen
Vườn kia nhà thiếp kề bên,
Lang quân chấp kích trong đền Minh Quang
Biết chàng bụng sáng như gương
Thờ chồng thề quyết đá vàng chẳng sai.
Gạt châu, trả ngọc chàng thôi,
Tiếc không gặp gỡ đương thời còn son.

Nguồn: Trần Trọng Kim, Đường thi, NXB Văn hoá thông tin, 1995
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Trần Trọng San

Thiếp có chồng chàng đã hay biết
Đôi minh châu tha thiết còn trao
Tạ lòng vương vấn biết bao
Ngọc này thiếp buộc áo đào thắm tươi
Nhà thiếp ở kề ngoài ngự uyển
Chồng thiếp làm lính điện Minh Quang
Biết chàng lòng sáng như trăng
Thờ chồng thiếp nguyện đá vàng thuỷ chung
Trả minh châu lệ đôi dòng
Hận không gặp lúc chỉ hồng chưa xe

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Đông A

Chàng hay em có chồng
Còn tặng đôi ngọc sáng
Cảm tình chàng quyến luyến
Đeo vào yếm lụa hồng
Nhà em có gác bên vườn uyển
Chồng em chấp kích điện Minh Quang
Vẫn biết lòng chàng trong tựa nguyệt
Nhưng thề sống thác quyết cùng chồng
Hai hàng nước mắt đem hoàn ngọc
Hận lúc còn son chẳng gặp chàng.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phụng Hà

Dẫu biết rằng em đã sang ngang,
Chàng vẫn tặng em ngọc dạ quang.
Đôi ngọc em đeo trong áo thắm,
Để lòng nhớ mãi mối tình chàng.
Vườn em kế bên lầu ngự uyển,
Chồng em vác kích điện Minh Quang.
Biết chàng dạ sáng như nhật nguyệt,
Thờ chồng em giữ đạo tao khang.
Gạt hai hàng lệ xin trả ngọc,
Nay mới gặp nhau, đã muộn màng!

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Kim Young

Chàng biết em đây đã có chồng
Tặng em ngọc quý sáng màu trong
Nỗi lòng vương vấn tình sâu kín
Quý ngọc mang trong áo lót hồng

Vườn ngự nhà em lầu cạnh bên,
Chồng em cầm kích Minh Quang đền.
Vẫn biết lòng chàng như trăng sáng,
Thờ chồng chung thủy nguyện không quên.

Mang đôi ngọc quý trả lại chàng,
Suối lệ sầu tuôn chảy đôi hàng.
Giận sao không gặp thời xuân sắc,
Lúc thiếp còn son chửa sang ngang.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Cao Nguyên

Chàng biết em đã có chồng,
Còn tặng em đôi ngọc quý.
Cảm kích bao nhiêu tình ý,
Em đeo trong áo lụa hồng.
Nhà em lầu gác bên vườn Uyển.
Chồng em hầu trước điện Minh Quang.
Biết lòng chàng sáng tựa trăng,
Đẫ nguyền sinh tử khăng khăng cùng chồng.
Trả ngọc chàng hai dòng lệ ứa.
Hận chẳng quen khi chửa có chồng.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Bá Chiểu

Chàng hay thiếp đã có chồng
Còn đem tặng thiếp chiếc vòng đôi châu
Cảm chàng tình ý nặng sâu
Thiếp đeo dưới yếm lụa màu cánh sen
Vườn vua, nhà thiếp kế bên
Có chồng cắp kích, canh đền Minh Quang
Biết chàng lòng sáng vầng trăng
Thề cùng sinh tử phụ phàng chồng sao
Trả chàng ngọc quý, lệ trào
Tiếc không gặp được ngày nào còn son.

Em xinh thế như không là sự thật
Cho anh tin Hà Nội chính thiên đường
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Anh Nguyên

Chàng hay em chẳng còn son,
Mà đôi ngọc quý chàng còn tặng nhau.
Cảm chàng tình nặng ý sâu,
Em đeo áo lót lụa mầu đào hoa.
Nhà em vườn ngự bước qua,
Chồng em cầm kích trong toà Minh Quang.
Biết chàng lòng tựa trăng vàng,
Thờ chồng thiếp nỡ phụ phàng được sao.
Trả chàng ngọc, lệ tuôn trào,
Chưa chồng chẳng gặp, biết bao hận lòng...

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời

Trang trong tổng số 2 trang (14 bài trả lời)
[1] [2] ›Trang sau »Trang cuối