Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thất ngôn tứ tuyệt
Thời kỳ: Vãn Đường
2 bài trả lời: 2 bản dịch
Đăng bởi hoanggiapton vào 26/01/2010 01:13, số lượt xem: 1130

謁山

從來系日乏長繩,
水去雲回意不塍。
欲就麻姑賣滄海,
一杯春露冷如冰。

 

Yết Sơn

Tòng lai hệ nhật phạp trường thằng,
Thuỷ khứ vân hồi ý bất thăng.
Dục tựu Ma Cô mại thương hải,
Nhất bôi xuân lộ lãnh như băng.

 

Dịch nghĩa

Xưa nay chẳng có thừng dài để buộc giữ mặt trời lại,
Nước chảy đi ra biển, mây bay về núi, lòng luôn buồn bã không nguôi.
Những muốn gặp Ma Cô học biến biển xanh thành nương dâu,
Thời gian nào có đợi, biển lớn thành chén nước sương của mùa xuân lạnh như băng.

 


Yết Sơn tức Ngọc Sơn, núi tiên, Tiên Sơn. Đời Đường gọi Hàn lâm viện là Tiên Sơn. Lúc này Lệnh Hồ Đào đang làm Hàn lâm viện học sĩ thừa chỉ, Binh bộ thị lang đông Bình chương sự, tức Tể tướng. Lý Thương Ẩn viết bài này mong giục Lệnh Hồ Đào để ý đến mình và tiến cử ông vào Hàn lâm viện, vì thời gian không đợi được nữa rồi.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Hoàng Giáp Tôn

Dây nào trói được mặt trời đây
Nước chảy mây về dạ chẳng khuây
Muốn phép Ma Cô thay dâu bể
Một chén sương xuân lạnh giá này!

14.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Dây trói trời từ xưa không được
Hận khôn nguôi mây nước vận hành
Ma cô chịu bán biển xanh
Ngày xuân chén móc lạnh tanh đông hàn.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời