Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Ngũ ngôn cổ phong
Thời kỳ: Thịnh Đường
5 bài trả lời: 5 bản dịch
Đăng bởi Vanachi vào 26/01/2009 00:06, số lượt xem: 1658

述懷

去年潼關破,
妻子隔絕久。
今夏草木長,
脫身得西走。
麻鞋見天子,
衣袖露兩肘。
朝廷愍生還,
親故傷老丑。
涕淚授拾遺,
流離主恩厚。
柴門雖得去,
未忍即開口。
寄書問三川,
不知家在否?
比聞同罹禍,
殺戮到雞狗。
山中漏茅屋,
誰複依戶牖?
摧頹蒼松根,
地冷骨未朽。
幾人全性命?
盡室豈相偶?
欽岑猛虎場,
鬱結回我首。
自寄一封書,
今已十月後。
反畏消息來,
寸心亦何有!
漢運初中興,
生平老耽酒。
沉思歡會處,
恐作窮獨叟。

 

Thuật hoài

Khứ niên Đồng Quan phá,
Thê tử cách tuyệt cửu.
Kim hạ thảo mộc trường,
Thoát thân đắc tây tẩu.
Ma hài kiến thiên tử,
Y tụ lộ lưỡng trửu.
Triều đình mẫn sinh hoàn,
Thân cố thương lão xú.
Thế lệ thụ thập di,
Lưu ly chủ ân hậu.
Sài môn tuy đắc khứ,
Vị nhẫn tức khai khẩu.
Ký thư vấn Tam Xuyên,
Bất tri gia tại phủ?
Tỷ văn đồng ly hoạ,
Sát lục đáo kê cẩu.
Sơn trung lậu mao ốc,
Thuỳ phức y hộ dũ?
Tồi đồi thương tùng căn,
Địa lãnh cốt vị hủ.
Kỷ nhân toàn tính mệnh?
Tận thất khởi tương ngẫu?
Khâm sầm mãnh hổ trường,
Uất kết hồi ngã thủ.
Tự ký nhất phong thư,
Kim dĩ thập nguyệt hậu.
Phản uý tiêu tức lai,
Thốn tâm diệc hà hữu!
Hán vận sơ trung hưng,
Sinh bình lão đam tửu.
Trầm tư hoan hội xứ,
Khủng tác cùng độc tẩu.

 

Dịch nghĩa

Năm ngoái quân ta thua trận Đồng Quan,
Tôi xa cách vợ con đã lâu.
Mùa hè này cây cỏ tốt tươi,
Thoát thân chạy về phía tây.
Đi giầy gai vào chầu vua,
Áo rách còn lòi cả hai cùi chỏ.
Triều đình lại hoạt động trở lại,
Bạn quen cũ thương ta già nua bơ phờ.
Nhận chức thập di mà chảy nước mắt,
Trong cảnh loạn ly, ơn vua như thế là hậu hĩ lắm.
Cửa tre tuy có thể về được,
Nhưng chưa nỡ mở miệng xin.
Gửi thư về huyện Tam Xuyên hỏi thăm,
Không biết giờ đây gia đình ở nơi nào?
Nghe kể trong cảnh loạn lạc giặc giã,
Ngay cả gà chó cũng bị giết hại nữa là người.
Trong rừng nhà cỏ còn bị dột,
Có ai dám cứ ở lỳ nhà cũ của mình?
Gốc tùng xanh nghiêng đổ,
Đất lạnh xương chưa nát.
Mấy ai được toàn tính mệnh,
Và toàn gia được đầy đủ.
Nơi núi cao chót vót có hổ dữ,
Ấm ức ta quay đầu lại nhìn.
Từ ngày gửi phong thư,
Đến nay đã là mười tháng rồi đó.
Lại ngại có tin tức gì trở lui,
Lòng nào mà còn nghĩ ngợi được.
Vận nhà Hán mới trùng hưng,
Suốt đời mình cho đến già vẫn thường ham rượu.
Thầm nghĩ đến nơi vui mừng gặp nhau,
Ngại nỗi mình lúc đó thân già khụ mất rồi.

 


(Năm 757)

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (5 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Khương Hữu Dụng

Năm trước Đồng Quan mất,
Biệt tin con với vợ.
Hè nay cỏ cây dài,
Thoát được về tây đó.
Dép cỏ ra mắt vua,
Áo rách hai cùi hở.
Triều đình thương sống về,
Bạn bè xót già xấu.
Nhỏ lệ nhận thập di,
Lưu lạc ân vua hậu.
Tuy có thể về nhà,
Mở miệng liền sao nỡ.
Gửi thư hỏi Tam Xuyên,
Nhà cửa còn chăng hở?
Gần đây nghe hoạ tràn,
Giết sạch cả gà chó.
Trong núi túp tranh còi,
Còn ai nương cửa ngõ.
Cằn cỗi gốc tùng xanh,
Đất lạnh xương chưa rũ.
Sống sót được bao người,
Cả nhà khó đoàn tụ.
Sào huyệt giặc trên non,
Lắc đầu than, nghẹn cổ.
Từ gửi một phong thư,
Nay đã mười tháng đủ.
Lại sợ tin trả lời,
Nỗi lòng sao thế hử?
Vận Hán vừa dấy lên,
Bình sinh rượu thích thú.
Nghĩ đến buổi đoàn viên,
Sợ độc một già khổ.

Nguồn: Thơ Đỗ Phủ, Hoàng Trung Thông, NXB Văn học, 1962
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nhượng Tống

Năm ngoái ải Đồng vỡ
Vợ con xa bấy chầy
Hè sang cây cỏ tốt
Vác xác chạy về tây
Dép cỏ vào chầu vua
Áo rách trầy khuỷu tay
Triều đình khen sống sót
Bạn hữu thương thân gầy
Khóc nhận chức thập di
Ơn chúa thật cao dầy
Quê hương tuy được về
Chưa nỡ ngỏ lời ngay
Gia đình chưa chắc còn
Thư gửi hỏi cho hay
Nghe đồn bọn mắc nạn
Gà chó đều phanh thây
Nhà tranh dột trong núi
Trông coi cậy ai rầy?
Thông xanh gốc ngả nghiêng
Đất lạnh trơ xương cây
Cả nhà, còn mấy mạng?
Sống ra là hoạ may
Hiểm hóc hang hùm thiêng
Đoái nhìn ghê sợ thay
Từ khi gửi thư đi
Kể đã mười tháng nay
Nay lại sợ tin sang
Lòng riêng thổn thức đầy
Vận Hán buổi trung hưng
Tình già đam chén say
Chỉ e trơ xác cụ
Thôi hết chuyện sum vầy

Nguồn: Thơ Đỗ Phủ, NXB Văn hoá thông tin, 1996
Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Anh Nguyên

Năm rồi vỡ ải Đồng Quan,
Vợ con cách biệt dặm ngàn từ lâu.
Hè này cây cỏ xanh mầu,
Thoát thân, vội chạy quay đầu về tây.
Giầy gai, vào lậy vua ngay,
Áo tay rách cả, để bày khuỷu ra.
Triều đình trông thấy xót xa,
Bạn bè thương lão sao già xấu đi.
Lệ trào nhận chức thập di,
Ơn vua sâu nặng, lấy gì đền đây.
Được thăm nhà cũ, mừng thay,
Vẫn chưa nín miệng, nói ngay tức thì.
Tam Xuyên, hỏi có chuyện gì,
Nhà còn ở đấy hay đi mất rồi.
Mới nghe gặp nạn đó thôi,
Chó, gà, bị giết, huống người ra sao.
Mái tranh dột nát núi cao,
Có ai tạm đến, ra vào náu nương.
Thông xanh gẫy gục, rễ vương,
Đất còn lạnh lẽo, nắm xương chưa tàn.
Mấy ai giữ mạng cho toàn,
Cả nhà lại được về đoàn tụ nhau.
Núi cao, cọp ở từ lâu,
Ta quay đầu lại, bực hầu muốn điên.
Lá thư tự gửi đi liền,
Đến nay mười tháng, trông biền biệt tăm.
Khi tin tức tới, sợ rằng,
Tấc lòng này có còn chăng không nào.
Vận nhà Hán mới lên cao,
Suốt đời, chén rượu mê sao đến già.
Nghĩ về sum họp vui ca,
Sợ mình vẫn khổ, thân già cô đơn...

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Năm ngoái Đồng Quan vỡ,
Lâu xa con, cách vợ.
Miền tây thoát được thân,
Hè này tươi cây cỏ.
Dép gai tới chầu vua,
Áo rách lòi cùi chỏ.
Triều đình thương sống còn,
Bạn thân ngại già khụ.
Nhận chức quan, khóc ròng,
Đời loạn ơn vua tỏ.
Nhà tranh tuy xa xôi,
Lời xin chưa dám ngỏ.
Tam Xuyên thư gửi về,
Liệu vợ con còn đó?
Thường nghe cảnh loạn ly,
Tàn hại cả gà chó.
Nhà tranh dột trong rừng,
Có ai coi cửa ngõ.
Lung lay gốc tùng xanh,
Đất lạnh xương chưa rũ.
Bao kẻ tính mệnh yên,
Toàn gia được đầy đủ?
Hổ dữ nơi đèo cao,
Ấm ức quay đầu ngó.
Đã gửi một bức thư,
Thoắt đà mười tháng đó.
Lại sợ tin tức về,
Lòng riêng thầm nhắc nhở.
Vận Hán mới trùng hưng,
Suốt đời rượu vẫn cứ.
Nghĩ tới lúc gặp nhau,
Thân già ngại đến số.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Năm ngoái ải Đồng Quan giặc chiếm
Xa vợ con gia quyến đã lâu
Năm nay cây cỏ dãi dầu
Về tây ta trốn ngõ hầu thoát thân
Mang dép gai tìm vua yết kiến
Áo rách lòi khiến thấy khuỷu tay
Triều đình thương xót tỏ bày
Bạn bè vui bảo ta gày già đi
Tràn nước mắt Thập di bái nhận
Thân lạc lưu ân hậu vua ban
Nhà tranh có thể về thăm
Nhưng chưa dám nói, ngại ngần đắn đo
Viết thư về Tam Xuyên dò hỏi
Không biết gia đình có còn không?
Gần đây nghe nói tin rằng
Cùng người mang hoạ giặc hăng giết càn
Cái nhà tranh điêu tàn trong núi
Có còn ai ở đấy nữa không?
Chắc là đã gãy cây thông
Vùi trong đất lạnh cốt xương chưa tàn
Loạn lạc mấy ai toàn tính mạng
Cả nhà còn đủ hạng được chăng?
Núi cao cọp dữ trong hang
Nghẹn ngào quay lại khó hòng vượt qua
Một phong thư viết ra tự gửi
Đến nay mười tháng đã qua rồi
E rằng khi có tin hồi
Tấc lòng này chắc bồi hồi không yên
Khí vận Hán đang lên khôi phục
Lão già này lại mắc rượu chè
Nghĩ thầm đoàn tụ đang kề
Sợ rằng mình vẫn già quê một mình.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời