Thơ » Việt Nam » Cận đại » Phan Văn Trị
Đăng bởi Vanachi vào 16/01/2008 09:18
Lung lay lòng sắt đã mang nhơ,
Chẳng xét phận mình khéo nói vơ.
Người trí mảng lo danh chẳng chói,
Đứa ngu mới sợ[1] tuổi không chờ.
Bài hoà đã sẵn in tay thợ,
Việc đánh nên thua[2] giống cuộc cờ.
Chưa trả thù nhà đền nợ nước,
Dám đâu mắt lấp lại tai ngơ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.