遊佛跡山偶題

吟鞭詞客上岧嶢,
踏遍招提絕世囂。
松浪翻風寒洞口,
原神拖帛勒山腰。
群峰煙霧三神島,
萬竅笙鏞九奏韶。
徐氏怪奇休說著,
徘徊吟罷又吹簫。

 

Du Phật Tích sơn ngẫu đề

Ngâm tiên từ khách thượng thiều nghiêu,
Đạp biến chiêu đề tuyệt thế hiêu.
Tùng lãng phiên phong hàn động khẩu,
Nguyên thần tha bạch lặc sơn yêu.
Quần phong yên vụ tam thần đảo,
Vạn khiếu sinh dung cửu tấu Thiều.
Từ thị quái kỳ hưu thuyết trước,
Bồi hồi ngâm bãi hựu xuy tiêu.

 

Dịch nghĩa

Ngâm nga, khác văn chương bước lên hòn núi cao chót vót,
Dạo khắp cảnh chùa, quên hẳn sự phiền nhiễu ở đời.
Gió thổi rừng thông thành tiếng sóng, lạnh đến cửa hang.
Thần đất đem những dải mây như lụa thắt vào sườn núi.
Trên các đỉnh non, mây mù phảng phất như ba đảo thần,
Muôn hốc núi, tiếng sênh, tiếng chuông tấu chín khúc nhạc Thiều.
Thôi, đừng nói chuyện quái đản về họ Từ nữa,
Bâng khuâng hết ngâm thơ lại thổi sáo.

 


Ở quanh Hà Nội có hai địa danh, một là núi Phật Tích còn gọi là Lạn Kha ở Từ Sơn, Bắc Ninh, với chùa Phật Tích. Một núi Phật Tích được gọi từ thời Từ Đạo Hạnh còn đang tu ở chùa núi Sài, sau khi ông thánh hoá người ta thượng gọi là núi Thầy. Bài thơ này nói đến núi Phật Tích ở Quốc Oai (Sài Sơn) với chùa Thầy.

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Đào Phương Bình

Ngâm nga thẳng tếch đỉnh cheo leo,
Cảnh bụt lên thăm, dứt mọi điều.
Lụa vắt sườn non, thần dúi đặt,
Gió lùa cửa động, sóng thông reo.
Bầy non mây phủ, Tam Thần đảo,
Vạn hốc chuông rung chín khúc Thiều.
Chuyện lạ họ Tứ, thôi gác bỏ,
Ngâm thơ xong lại thổi bài tiêu.

Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Dũng Vicar

Khách chống gậy lên đỉnh tiêu diêu
Đi khắp đời cầu chốn tịch liêu
Như sóng thông reo hang động lạnh
Sườn non thần giăng lụa sớm chiều
Bao đỉnh mây sương tam thần đảo
Vạn hốc chuông sênh chín khúc thiều
Chuyện lạ họ Từ thôi không nói
Bồi hồi hết ngâm lại thổi tiêu.

Chia sẻ trên FacebookTrả lời