Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới bảy chữ
Thời kỳ: Hiện đại
Đăng bởi demmuadong vào 18/01/2007 18:56, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi karizebato vào 02/07/2010 23:56, số lượt xem: 1216

Ai đã sống như ta thời chói lói
Lưỡi gươm vàng đâm suốt bản đồ Âu
Khúc chiến thắng cao lừng trời vòi vọi
Cờ nguyên nhung mừng đóng gió Tây Châu

Thuở ấy, quân Nguyên áo giáp, nhung
Tay huơi hoa kích, đẹp vô cùng
Ngựa phi nuốt chửng ngày trăm dặm
Nắng chảy bồ hôi loáng khắp lưng

Tướng Nguyên mồm thét ra hơi lửa
Tay chỉ thành xa, kiếm rạch trời
Giấc mộng chinh biên hừng máu đỏ
Tâm hồn nung nấu vạc dầu sôi

Sa mạc mênh mông, người thấy đâu
Gió sương lạnh lẽo, giá băng sầu
Muôn hồn chiến sĩ trơ như đá
Ðem quẳng ân tình xuống vó câu

Trăng lạ bao lần soi cảnh lạ
Mây vàng quan ải, gió biên cương
Lòng kiêu tham vọng, tràn cao cả
Vẫn rõi, huy hoàng mộng bá vương

Vua Nguyên trong chín lần cung cấm
Ðốt nến ngồi xem bức cáo thư
Mơ bước quan quân ngoài vạn dậm
Vang lừng ngựa hý gió Ba Tư...

"Chiến sĩ một đi không trở lại"
Chiến mã một đi không hề về
Giáo chỉ đường xông tên vút lối
Hồ đông máu tím lạnh ngồi tê...

Khúc hát chinh phu rộn khắp đường
"Ta say trời lạ, khát trùng dương
Tay ta víu cả vào thiên hạ
Chận dưới ngai rồng một bắc phương"

Nhưng... khúc quân ca bỗng chốc ngừng
Chiến kỳ vấy máu đắp bình nhung
Phải chăng sông Bạch, tri âu hẹp
Không đủ gươm thần rộng lóe vung?


Nguồn: Hồ Dzếnh, Hoa xuân đất Việt, Nxb Hoa Tiên - Saigon, 1969