Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ mới tám chữ
Thời kỳ: Hiện đại
Đăng bởi demmuadong vào 19/01/2007 18:54, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi karizebato vào 04/07/2010 00:01, số lượt xem: 1262

Ta biết Ngươi là Hoa Xuân Đất Việt!
Tuổi xanh thắm nhưng lòng sôi chính huyết
Tóc bừng bừng nhưng ngút chí Non sông
Ngươi thèm say vũ bão, khát xung phong
Mơ chinh chiến vỡ tung lòng tủi cực

Ôi Nam Việt! Ôi hờn Non nước nhục
Tám mươi năm đau xót, tám mươi năm!...
Một giang sơn lầy lụa dấu thương tâm
Cả Thế kỷ vằn đen màu bại liệt!
Niên thiếu hỡi, hỡi hồn trai đất Việt
Ðứng lên đi, vì Tổ quốc Vinh quang
Máu Ngươi bồi lên lớp máu lênh lang
Ðời Ngươi họa nhịp đời mãnh liệt
Mùa xuân sáng bừng reo trong khí tiết
Ánh lê minh chói lọi nạm sơn hà
Ngươi đứng lên, làn mắt đắm phương xa
Tim rung động, tay lần trang Sử đẹp!...

Ngươi phải chết, Ngươi cần tha thiết chết
Trở về chi, hoa bướm rụng từ lâu
Sau lưng Ngươi, rền rĩ vạn mồ đau
Gót đã trở, đây là giờ Đoạn tuyệt!...

Niên thiếu hỡi, hỡi hồn trai đất Việt
Ta cầu mong một buổi sáng tinh sương
Nến chập chờn, hoa lạnh suốt âm dương
Ðem cung kính đặt lên mồ Chiến sĩ
Nghe phơi phới khắp năm trời Chính khí
Tiếng Sơn hà vang nhịp khúc Quân ca!
Vì máu thần, Ngươi tưới đã lên hoa
Mùa Vinh hạnh kết khung đời rực rỡ!

Ta đứng lặng, mỉm cười trong lệ nhỏ
Lòng bâng khuâng thầm vọng bóng ai xa...
Mắt rung rinh ánh Đẹp của Sơn hà!


Nguồn: Hồ Dzếnh, Hoa xuân đất Việt, Nxb Hoa Tiên - Saigon, 1969