Chia sẻ trên Facebook Trang Thi Viện trên Facebook Chia sẻ trên Google+ Chia sẻ trên Twitter RSS feed

Núi đôi

Thơ » Việt Nam » Vũ Cao


» Hiện 1 bài viết liên quan trong Thư viện bài viết
» Hiện một số bài thơ có cùng từ khoá



   Núi đôi
 
Thể thơ: Thơ mới bảy chữ, thời kỳ: Hiện đại
Từ khoá: chiến tranh hy sinh
Đã được xem 33523 lần
Đăng bởi Vanachi vào 01/09/2005 08:48
Đã sửa 3 lần, lần sửa cuối bởi Vanachi vào 21/11/2006 21:16
7 bài trả lời
Thao tác
 
 
 
Bảy năm về trước, em mười bảy
Anh mới đôi mươi, trẻ nhất làng
Xuân Dục, Đoài Đông hai cánh lúa
Bữa thì em tới, bữa anh sang

Lối ta đi giữa hai sườn núi
Đôi ngọn nên làng gọi núi Đôi
Em vẫn đùa anh: sao khéo thế
Núi chồng núi vợ đứng song đôi!

Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tới
Ngơ chùa cháy đỏ những thân cau
Mới ngỏ lời thôi, đành lỗi hẹn
Đâu ngờ từ đó bặt tin nhau.

Anh vào bộ đội, lên Đông Bắc
Chiến đấu quên mình năm lại năm
Mấy bận dân công về lại hỏi
Ai người Xuân Dục, núi Đôi chăng ?

Anh nghĩ, quê ta giặc chiếm rồi
Trăm nghìn căm uất bao giờ nguôi
Mỗi tin súng nổ vành đai địch
Sương trắng người đi lại nhớ người.

Đồng đội có nhau thường nhắc nhở
Trung du làng nước vẫn chờ trông
Núi Đôi bốt dựng kề ba xóm
Em vẫn đi về những bến sông ?

Náo nức bao nhiêu ngày trở lại
Lệnh trên ngừng bắn, anh về xuôi
Hành quân qua tắt đường sang huyện
Anh ghé thăm nhà, thăm núi Đôi.

Mới tới đầu ao, tin sét đánh
Giặt giết em rồi, dưới gốc thông
Giữa đêm bộ đội vây đồn Thửa
Em sống trung thành, chết thủy chung!

Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
Hàng thông bờ có con đường quen.
Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói
Núi vẫn đôi mà anh mất em!

Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo:
Em còn trẻ lắm, nhất làng trong;
Mấy năm cô ấy làm du kích
Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng ?

Từ núi qua thôn, dường nghẽn lối
Xuân Dục, Đoài Đông cỏ ngút đầy
Sân biến thành ao, nhà đổ cháy
Ngổn ngang bờ bụi cánh dơi bay

Cha mẹ đưa nhau về nhận đất
Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau
Nứa gianh nửa mái lều che tạm
Sương nắng khuây dần chuyện xót đau.

Anh nghe có tiếng người qua chợ:
Ta gắng: mùa sau lúa sẽ nhiều
Ruộng thấm mồ hôi từng nhát cuốc
Làng ta rồi đẹp biết bao nhiêu!

Nhưng núi còn kia, anh vẫn nhớ.
Oán thù còn đó, anh còn đây
Ở đâu cô gái làng Xuân Dục
Đã chết vì dân giữa đất này!

Ai viết tên em thành liệt sĩ
Bên những hàng bia trắng giữa đồng
Nhớ nhau anh gọi em: đồng chí
Một tấm lòng trong vạn tấm lòng.

Anh đi bộ đội sao trên mũ
Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm.
 
  


 

Thảo luận thêm: Bài thơ hay tuyệt!

dongsh

Đăng ký: 9/3/2008
Số bài gửi: 6

Hồi cấp 3, tớ đã được thưởng một cây bút máy đẹp trong buổi chào cờ sáng thứ 2 vì đã đọc bài thơ này trước toàn trường đấy. Càng đọc càng hay. Nhà tớ ở Sóc Sơn nơi có ngọn núi Đôi, bạn nào muốn lên thăm núi Đôi liên lạc với tớ nhé!

Thảo luận thêm: Quá hay!

Barbie

Đăng ký: 26/8/2009
Số bài gửi: 1

Chèng oy..! Mình đã khóc khi đọc bài thơ này đó! Đúng là wá hay!

Thảo luận thêm: than tuong bai tho

VANARI

Đăng ký: 27/11/2009
Số bài gửi: 2

Bài thơ hay quá! Mình đọc hoài mà không biết chán.

Thảo luận thêm: Đó là tình yêu thời chiến

Spring custardapple

Đăng ký: 4/8/2010
Số bài gửi: 3

Tình yêu nhỏ bé không mất đi mà hoà nhập vào tình yêu lớn Tổ quốc.Anh mất em nhưng mãi còn em,như núi vẫn đôi.Xin cảm ơn những tình yêu đẹp đã hi sinh để mai sau có vạn tình yêu đẹp.

Thảo luận thêm: thật buồn

bungthitnac

Đăng ký: 23/12/2010
Số bài gửi: 1

mình rất thích bài thơ này. đọc rồi nghe có vẻ xao xuyến. đây chỉ là một trong rất rất nhiều trường hợp chia ly trong thời chiến tranh, cuộc chiến tàn khốc đã cướp đi biết bao nhiêu sinh mạng, và biết bao nhiêu cuộc tình cũng tan vỡ vì chiến tranh?
thật buồn!

Thảo luận thêm: tất cả đều bắt đầu từ tình yêu?

thanh vivi

Đăng ký: 20/2/2011
Số bài gửi: 2

lại một bài thơ nưa nói về tình yêu trong thơi chiến, như vậy ta mơi biết được thế nào là tình yêu thưc sự và trong chiến tranh con người ta giữ gìn no như thế nào.

Thảo luận thêm: Còn gì đẹp hơn thế

thỏ con đáng yêu

Đăng ký: 28/4/2011
Số bài gửi: 1

bài thơ thật sự đã để lại trong tôi một ám ảnh rất lớn.Một chuyên tình yêu thời chiên đẹp và đau thương như trong nỗi đau của cả dân tôc.Một bài thơ sẽ mãi đi cùng năm tháng sẽ mãi tồn tại như tình yêu lứa đôi và tinh yêu đất nước của dân tộc Việt.






© 2004-2014 Vanachi