. Vẫn biết, Vẫn biết bạn sẽ đến khi sương dùng dằng chưa muốn xuống, Khi con chim ngơ ngác lạc loài khờ, Bởi lẽ ráng chiều như buốt ran lồng ngực Bạn làm sao che giấu cả trời thơ?
Nhìn này, Vệt đất đỏ ba-zan nơi vai áo Đủ làm mồi để cạn chén đong đưa Sao không cạn, hay là men chảy ngược Vào mắt như gương, một chút nắng xa xưa?
Ừ, cạn nhé, có bao giờ thôi nâng cốc? Những lời thơ chưa viết vẫn rền vang Bạn làm gì cho núi non dậy sóc Giữa rừng khuya trăng bỗng hóa điêu tàn?
Này, gượm đã, đi đâu mà vội thế, Như phố phường rũ áo sớm quay lưng Vết bánh xe ở bãi bùn bến vắng Đã chẳng từng khiến lãng tử bâng khuâng?
Ờ, thôi được, ta nâng ly, và ta lại cạn Đêm thâu ơi, không còn cớ để bơ vơ Đêm oằn nghẹn, trăng sao thêm chật chội Cứ xoạc chân, đo vũ trụ vô bờ…
Nhưng nói khẽ, bởi vì bao câu hát Ngân nghìn năm, mấy ai viết nên lời? Này bóng tối, lại đây ta bảo tí Ảnh mờ sương, ta thấy mấp máy môi! Tai ta lắng Những lời say chới với Chợt rạng ngời, kìa hoa lúy túy rơi…
Ồ hóa ra vẫn là người tri kỷ của vô tận mây bay, của Vương Duy. Ô, trách làm chi hơi men khờ khạo ấy Quấn quýt gần bên, chưa giây phút phân kỳ…
Cảm ơn à, sao cảm ơn sớm thế Bạn đến đây, tôi sẻ chút đêm đen Đừng cất giữ, cứ dùng mà thắp sáng Dép đâu rồi, đừng bỏ mặc chân hoen…
Mở mắt thì chạy theo cảnh Nhắm mắt thì chạy theo mộng. (Ngọc Tuyền Hạo)
... Ôi, tri kỷ... Muôn đời là tri kỷ Những vần thơ bật khóc dưới tay người Đêm chới với Dựa vào men để viết Những nỗi niềm riêng biết... Gửi thi nhân...
Ta về khuất bóng tây sơn nhạn Tịch mịch rả cánh bay Quay đầu là núi Gửi lòng bằng hữu Chỉ chút hương cay.
Qua- dân miệt vườn, quanh năm chỉ đồng sâu Từ nhỏ đến bi nhiêu chưa nắm tay con gái Nay gặp em thấy trái tim ở lại Sợ em chê quê mùa rồi cái bụng không ưng...
Đâu nghĩ có một ngày dạ lại nhớ người dưng Để nỗi niềm đêm thâu bâng khuâng câu vọng cổ Nhớ cái người ta có miệng cười thiệt ngộ Đôi má lúm đồng tiền...sao duyên thiệt là duyên!
Nhà Qua nghèo, phúc phận tại thiên Ba má Qua quanh năm cày sâu cuốc bẫm Gia sản cả một đời chỉ chân bùn tay lấm Nhưng cái tình người hào sảng lắm em ơi!
Cô gái thị thành một sáng xuống quê chơi Cái dáng nhỏ thanh thanh bước trên bờ ruộng cạn Câu hò đưa duyên khiến tim Qua chuếch choáng... Nhưng Qua sợ một ngày tình đắng lý... khổ Qua!
Ta về khuất bóng tây sơn nhạn Tịch mịch rả cánh bay Quay đầu là núi Gửi lòng bằng hữu Chỉ chút hương cay.
Em có thể- trong mắt anh – thay đổi Không còn yêu nồng nhiệt thuở nào Những lời chúc thật chân thành mỗi tối Em hững hờ không biết đến gửi trao…
Em có thể, quên nỗi đau mất mát Không sẻ chia những lúc anh cần Hờ hững mặc con tim yêu khao khát Những nồng nàn, âu yếm, ái ân…
Em không nhớ- trong tim anh – không nhớ Hay vờ quên – trong suy nghĩ của anh Sợi chỉ buộc mong manh như hơi thở Pha lê nhói đau vụn vỡ tan tành…
Em có thể- có thể là người xấu… Trái tim em – có thể hóa vô tình Em quay mặt không đắn đo suy xét Rồi lại một mình xa xót, lặng thinh…
Anh không nhớ, không chở che nữa nhé Không viện bao những lý lẽ chân tình Hãy xua đuổi hình bóng em – có thể… Để nhẹ lòng mở rộng đón bình minh
Em có thể không yêu anh như trước Cũng không yêu hơn khi cuối đời mình Trong đêm tối làm sao nhìn thấy bóng… Có sự thật nào dối được trước bình minh…
Ta về khuất bóng tây sơn nhạn Tịch mịch rả cánh bay Quay đầu là núi Gửi lòng bằng hữu Chỉ chút hương cay.
Người - xa - lạ cho tôi cầm tay nhé Một chút thôi để ấm áp trong lòng Và thương xót xin một lần có thể Nhẹ nhàng ôm trong thánh thiện, bao dung!
Người - xa - lạ có bao giờ từng đến Trong giấc mơ, trong cuộc sống của tôi Hay bất chợt ngã ba đường nhìn thấy… Rồi vụt xa như thế cả cuộc đời…
Tôi đang viết những gì tôi đã có Tuổi thơ tôi, hạnh phúc của riêng tôi Những khoảng trống trong cuộc đời đâu đó Người có nhớ không… Hay xa lạ lâu rồi?
Tôi không trách, không buồn người - xa - lạ Cớ gì đâu Chỉ ở ngã ba đường… Ai cũng có cho riêng mình cuộc sống Hà cớ gì phải khổ lụy, buồn vương?
Người xa lạ… Vẫn sẽ là xa lạ Dù trước kia có thể thuộc về mình Máu có thể vẫn truyền trong huyết mạch Nhưng ngã ba đường… Ai chỉ lối yêu thương?
Ta về khuất bóng tây sơn nhạn Tịch mịch rả cánh bay Quay đầu là núi Gửi lòng bằng hữu Chỉ chút hương cay.
Đem về từ topic: làm thơ để được bơ vơ ... Buổi sáng này, nhớ Hà Nội lắm phải không? Sao không ghé về thăm mà tặng quà buồn vậy... Thơ sao hết nỗi niềm của mùa đông năm ấy Tiếng lá rơi... Đâu chỉ vỡ riêng mình!
Bước chân buồn xào xạc giữa lặng thinh Hoảng hốt bầy thiên di sợ mùa đông lẻ bạn Nét vẽ giữa nền trời đôi môi tình yêu xám... Rất cần Rất cần... Nhiều hơn nữa tình thơ...
Rét của đất trời để cảm nhận bơ vơ Để biết tay em run Cần tay anh nhiều lắm... Giáng sinh về giữa ngày trời rét đậm Tiếng chuông rúc chăn buồn... Hà nội ấm lòng không?
Ta về khuất bóng tây sơn nhạn Tịch mịch rả cánh bay Quay đầu là núi Gửi lòng bằng hữu Chỉ chút hương cay.
Có gã khờ vào thi viện mở topic viết hai chữ: Thèm yêu! Để phơi nỗi niềm đắng chát Thế thái nhân tình trong nắng chiều bàng bạc Gã gặm nhắm nỗi buồn Trong tiếng vọng thinh không...
Gã tự vẽ vời cho mình một tính cách cuồng ngông gã xù bộ da được nguỵ trang bởi vô số những mũi tên kiêu bạc Che những ước mơ, những nỗi niềm khao khát... rồi lại dại khờ.... tri kỷ cùng thơ...
đêm Kết thúc những bơ vơ gã tự dỗ giấc ngủ bằng cơn say đời-người đan xen ảo - thực Rồi giật mình giữa đêm bằng giấc mơ trong tiềm thức Hoàng hôn thấp thoáng ở cuối đường... Thời gian sống có nhiều không?
Ừ, gã đâu có khờ... Thời gian sống có nhiều không?
Ta về khuất bóng tây sơn nhạn Tịch mịch rả cánh bay Quay đầu là núi Gửi lòng bằng hữu Chỉ chút hương cay.
Thôi ta phong kiếm giang hồ Mà quên đi những mưu đồ kinh thiên Ta về chống núi thôi nghiêng Ủ trăng thôi lạnh, phủ yên ngân hà Phân thân khắp cõi trần sa Lung linh đáy nước trăng ngà hợp tan.
Mở mắt thì chạy theo cảnh Nhắm mắt thì chạy theo mộng. (Ngọc Tuyền Hạo)
Mừng khi Bác ghé thăm... Viết được một chút lòng, có ý đợi... À tôi vừa đọc được bài số 16 của Tagore Rabindranath - রবীন্দ্রনাথ ঠাকুর, Ấn Độ. Cảm xúc lướt qua một chút, hình như không chính xác theo câu chữ của nguyên bản. Biết như vậy sẽ có lỗi với nguyên tác nhưng cảm xúc cứng đầu chẳng chịu nghe nên không dám nhận mình dịch. Mong được hiểu đó là sự đồng cảm trên nền cảm xúc của nguyên tác để chia sẻ trong sự cảm nhận của hôm nay. Bác ghé qua nhé:
Tay nắm chặt tay, mắt dừng lâu trong mắt Câu chuyện của lòng ta từ đó bắt đầu … Anh còn nhớ đêm tháng ba trăng tỏ Hương Henna ngan ngát tỏa không trung Ngây ngất quyện trong dặt dìu tiếng sáo Em nhớ không những yêu dấu đã từng…
Anh vẫn nhớ tấm mạng màu che mặt Làm mắt anh phút ấy đắm say Em còn nhớ vòng hoa nhài đã tết Thổn thức lòng anh những dâng hiến đời này
Em e lệ… Nụ cười và ánh mắt Sung sướng sánh bằng được ban tặng đặc ân Trong im lặng ta hiểu điều muốn nói Những yêu thương sâu thẳm ngàn lần…
Không bí ẩn ở bên ngoài hiện tại Không bóng đen ẩn sau những say mê Không tham vọng có điều không làm nổi Ta giản đơn yêu ở cõi đi – về
Cho và nhận không xa rời lời nói Tình yêu ta thực chất cũng giản đơn Lúc cháy bỏng bằng chiếc hôn nóng hổi Và đôi khi cũng quay mặt dỗi hờn…
Và như thế cũng đã là đủ lắm Tình yêu ta thực chất cũng giản đơn Như bài hát Như bài hát vậy…
Ta về khuất bóng tây sơn nhạn Tịch mịch rả cánh bay Quay đầu là núi Gửi lòng bằng hữu Chỉ chút hương cay.