GIÓ THỔI TỪ BIỂN
Bãi cát dài theo bước chân đi
Gió mê mãi thổi buồn vui về phía biển
Chị đuổi bắt cuộc tình tan biến,
Ôm mộng mị về úp mặt cô đơn.
Ngửa mặt nhìn con trăng Mỹ Long
Con trăng hẹn ước,
Nhớ tình nhân ? Mà đêm thao thức
Với câu thơ, với biển, hàng cây.
Chị nhớ ai?
Về với biển đêm nay
Lang thang, lang thang mộng mị
Nổi buồn nâng ly cạn cùng tri kỉ
Biển say đêm cũng ngã nghiêng say.
Trăng hạ tuần nhễu giọt trên tay,
Thương một đời bất hạnh
Chị co ro với biển,
Co ro với nỗi buồn.
Chị đã từng yêu và được yêu,
Bỗng đâu câu ân ái trở thành trò chơi may-rủi,
Gió biển tràn về luồn qua ô cửa,
Mang hết cái lạnh đời người thấp ngọn lửa hắt hiu.
Lật từng trang khuyết nửa trái tim
Nghe thảng thốt một cuộc tình vụn vỡ
Tàu cứ đi, chị còn chăng bến đổ?
Ga nào chị sẽ xuống lúc hoàng hôn?
Ngẩn ngơ buồn, ngẩn ngơ thức với câu thơ,
Gió thổi suốt một mùa không hẹn ước,
Không muốn khóc mà sao mi vẫn ướt,
Gió trở mùa thổi dạt khúc uyên ương.
Mỹ Long đêm trăng tháng 5-2007.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị?
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.
(Hoàng Hạc Lâu - Thôi Hiệu)
☆☆☆☆☆ Chưa có đánh giá nào